Chương 215: Ma Sát (H)
Có điều, anh cũng không có ý định dừng lại, hơi thở gấp gáp, quay đầu hôn lên môi cô, chặn mọi âm thanh của cô lại trong cổ họng. Một dòng chất lỏng nóng hổi tràn ra từ nơi hai người kết hợp, phun ra bắn tung tóe theo nhịp điệu mãnh liệt.
Lúc Chu Dần Khôn xuất tinh, Hạ Hạ không còn hét lên được nữa. Bộ quần áo xanh đậm ướt đẫm mồ hôi, cả người như vừa mới được vớt lên khỏi mặt nước.
Cô yếu ớt nằm trên chỗ tựa lưng ghế sofa, đầu chạm vào tường. Người đàn ông phía sau cô rút ra, cởi bao cao su ném đi, phần thân dưới của cô co giật, còn chưa kịp khép lại, ít nhất cũng có thể nhét vừa hai ngón tay vào, trông cực kỳ gợi tình.
Anh lại ngẩng đầu lên nhìn cô, cô gái nằm bất động, Chu Dần Khôn cau mày, kéo người tới cho cô tựa vào lồng ngực mình, thấy lông mi cô vẫn còn run rẩy, anh thở phào nhẹ nhõm. Sau chừng nấy thời gian làm việc đó, ít ra cũng vẫn giữ được hai phần tỉnh táo.
Anh lau lớp mồ hôi mỏng trên thái dương Hạ Hạ, lúc này mới nhận ra mình đang làm gì. Có vẻ như... hơi quá mãnh liệt.
Người trong vòng tay cũng không ngất đi mà lại khóc đến hai mắt sưng húp. Trên cổ có dấu răng, áo bị vén lên đến tận ngực, vòng eo đầy dấu vân tay, lòng bàn chân đỏ bừng, run rẩy.
Trong phòng trở lại yên tĩnh, Chu Dần Khôn cởi quần áo, bế Hạ Hạ vào phòng tắm. Lúc tắm cho cô, cô im lặng ngồi trong nước lau nước mắt, lau xong cũng tự mình bôi xà phòng.
"..." Anh tắm nhanh bước ra. Sau khi vội vàng tắm xong, anh quay lại nhìn cô, thấy cô vẫn đang lau nước mắt.
Trông vừa tội nghiệp vừa dễ thương, người đàn ông nhìn xuống.
Chậc.
Anh lặng lẽ kéo chiếc khăn tắm quanh người, bước tới bế cô ra ngoài, tắm rửa sạch sẽ cho cô, quấn khăn lên người cô rồi bế cô tới giường.
Lúc này Hạ Hạ mới mở miệng, giọng khàn khàn: "Cháu muốn về phòng ngủ."
Cuộc ân ái hỗn loạn dâm mĩ cũng kết thúc rồi, không khí tràn ngập mùi vị không rõ, cô không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa.
Ngủ? Chỉ mới làm một lần, Chu Dần Khôn không có ý định đơn giản như vậy.
"Lát nữa rồi ngủ." Anh đặt người lên giường, mơ hồ nói gì đó, muốn dỗ dành cô.
Nhưng Hạ Hạ cũng không phải ngốc, dục vọng ham muốn trong mắt anh vẫn chưa phai đi, sắc thái trong mắt tối tăm đáng sợ. Cô rụt người lại trốn đi, người đàn ông giữ lấy mắt cá chân cô: "Có đau không?"
Bây giờ hỏi mấy chuyện này thì có ích lợi gì, Hạ Hạ cụp mắt xuống, không trả lời. Cảm xúc của cô về vấn đề này chưa bao giờ là quan trọng, ngay cả khi cô có nói với anh thì anh cũng không nghe.
"Mở chân ra để tôi nhìn xem." Anh vừa nói vừa định nhấc chiếc khăn tắm trên người cô lên, Hạ Hạ vội vàng nắm lấy mép khăn tắm, nhỏ giọng nói: "Một chút."
Dù sao Chu Dần Khôn cũng sung sướng một lần rồi, sự kiên nhẫn của anh cũng tăng lên, anh ôm lấy cô vào lòng, để cô ngồi dang rộng hai chân ra. Hạ Hạ khó chịu nghĩ đến cái gì đó, cánh tay của người đàn ông ôm chặt lấy eo cô: "Thật sự rất đau sao? Khóc đến như vậy."
Bình luận