Chương 212: Xáo trộn
Lúc này, bên cạnh lại vang lên tiếng bánh xèo xèo.
Hạ Hạ nghiêng đầu nhìn, trầm mặc mấy giây, sau đó nhìn xem đồ vật trong tay Sách Lạp: "Những thứ này cậu có thể đưa cho tớ được không?"
Sách Lạp không chút do dự gật đầu.
"Đừng lo." Hạ Hạ nói: "Cái này, cùng với cái bỏ ra để mua bánh vừa rồi và hôm qua mua xà phòng, đều là tớ mượn."
Vừa nghe cô nói xong Sách Lạp muốn nói không cần, nhưng thấy thái độ Hạ Hạ kiên quyết, cô ấy đành phải đồng ý, rồi tò mò hỏi: "Cậu muốn mua cái gì?"
"Những cái đó." Hạ Hạ chỉ sang bên kia, Sách Lạp nhìn thấy cô chỉ bà cụ đang làm bánh kếp.
Lúc trở về thì mặt trời đã lên cao, trong người cô nóng bừng.
Hai cô gái xách xô, chậu suốt một chặng đường. Đang đi, chiếc chậu nhỏ trong tay Sách Lạp rơi xuống đất tạo ra tiếng leng keng, Hạ Hạ muốn nhặt nó lên thì lại cũng đánh rơi cái xẻng trong tay.
Cảnh tượng bỗng nhiên có chút lúng túng, hai người nhìn nhau cười.
"Nếu biết thì tớ đã mang theo một cái bao lớn rồi." Sách Lạp đặt xô gạo đang xách dưới gốc cây rồi chạy lại nhặt cái nồi với xẻng rơi dưới đất lên: "Chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi đi."
Hạ Hạ mang theo một cái xô nhỏ bước tới, cũng ngồi xuống dưới bóng cây. Họ ngồi trên cao nhìn những nhánh cây anh túc bên dưới được ánh nắng chiếu sáng. Có người đang ngồi xổm trên cánh đồng làm việc, trong đó còn rất có nhiều trẻ em.
"Họ đang làm gì vậy?"
"Tỉa thưa cây con." Sách Lạp giải thích: "Đó là loại bỏ những cây con không cần thiết để những cây con còn lại có thể phát triển tốt."
Hạ Hạ hiểu, cô nhìn lại lần nữa những người trên cánh đồng, khẽ cau mày, nói: "Sao lại có nhiều ..."
Người khuyết tật.
Cô vừa nói xong lời này, đúng lúc có một người đàn ông cụt tay đi tới, trên tay mang theo hai giỏ đồ, Hạ Hạ vô thức nuốt nửa câu sau vào trong.
Sách Lạp biết cô muốn hỏi gì: "Những người đó vốn là người tốt, nhưng lại vì sai lầm mà bị chặt chân chặt tay. Chẳng hạn như lén giấu cao thuốc phiện, hay lén hút thành phẩm trong nhà máy."
Một số còn bị mất toàn bộ cánh tay, một số thì bị cụt chân, họ chỉ có thể bám vào những thanh gỗ để đứng, mà một số... chỉ còn có nửa cái đầu. Bóng dáng từ phía sau trông đặc biệt kì lạ, hắn nhìn có vẻ khá trẻ, nhưng động tác lại chậm hơn nhiều so với những người khác, người đàn ông ngồi xổm trong góc, im lặng làm việc.
Hạ Hạ hồi lâu cũng không nói chuyện, Sách Lạp còn tưởng cô đang sợ, vội vàng đổi chủ đề: "Chúng ta về nhé? Nếu không lát nữa mặt trời sẽ càng lên cao hơn."
"Được." Nghỉ ngơi vài phút, cơn đâu trên tay cô đã dịu đi, Hạ Hạ lại nhấc tay lên, thu dọn đồ đạc của mình rồi đi về phía làng.
Ngay lúc họ vừa rời đi, từ phía cánh đồng cây giống bắn tới một tầm nhìn. Ánh mắt dõi theo hai cô gái cho đến khi biến mất dưới con dốc.
Bình luận