Chương 211: Lợi dụng
Hạ Hạ ngủ xong một giấc dài.
Cô không nhớ mình ngủ lúc nào, chỉ là lúc tỉnh dậy đã nghe thấy tiếng gà gáy, lúc này mới nhận ra đã là ngày hôm sau. Giấc ngủ này khiến cô cảm thấy thư giãn toàn thân, sự mệt mỏi như hoàn toàn biến mất.
Cô vừa nhấc chăn ngồi dậy thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô vô thức nhìn sang hỏi: "Ai?"
"Là tớ."
Bên ngoài vang lên giọng nói của một cô gái: "Hôm qua tớ đã đến giao quần áo. "
"À, được, tới ngay đây." Đi tới cửa, Hạ Hạ nhìn thấy chiếc khăn tắm trên ghế sofa, hơi giật mình rồi mới mở cửa.
Cô gái ngoài cửa cũng tầm tuổi Hạ Hạ, nước da ngăm đen, cả người rất gầy, cũng mặc áo dài tay, quần dài bằng vải thô. Cô ấy là người giao quần áo sạch ngày hôm qua.
Cô gái nhìn thấy Hạ Hạ không khỏi sửng sốt một lát.
Rõ ràng cô chỉ vừa mới ngủ dậy, còn chưa có thời gian rửa mặt. Mái tóc dài xõa ra, làn da trắng nõn tinh tế, khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mi cong, và một đôi mắt ngấn nước. Cũng đều mặc quần áo làm bằng vải thô như nhau, nhưng trên nền làn da trắng trẻo của cô, màu sắc của bộ quần áo cũ trở nên sáng hơn.
Nhìn thấy cô ấy ngơ ngác, Hạ Hạ mỉm cười: "Hôm qua quên mất hỏi tên cậu. Xin chào, tớ tên là Hạ Hạ."
Sau đó cô gái định thần lại: "Xin, xin chào. Tớ tên là Sách Lạp. Là chú Hàn kêu tớ đến chơi* với cậu, nếu có chuyện gì thì cứ nói với tớ."
*陪: Bồi, ở cùng, bên cạnh, giúp đỡ.
Hạ Hạ đại khái biết chú Hàn mà cô ấy nói đến là ai. Chắc là người đàn ông đến đón cô khi cô xuống trực thăng ngày hôm qua, người này trước đây cô cũng đã từng nhìn thấy khi từ Anh trở về, là cái người không có tay phải, nhưng ông ấy rất nhiệt tình.
"Cảm ơn, nhưng mà tớ hình như cũng không cần gì—" Hạ Hạ vừa nói vừa cúi đầu nhìn quần áo của mình, sau đó lại ngẩng đầu lên: "Ở đây có chợ không?"
"Có." Sách Lạp nói: "Ở bên ngoài làng*, phải đi bộ mất một lát. Nhưng ở chợ có bánh ngô* ngon lắm! "
*Làng: 村子 - Làng, thôn, xóm.
*Bánh ngô: serch Bánh ngô Mãn Châu là ra ảnh, nó hình tròn tròn giống mấy cái bánh khoai mì nướng.
Nói đến bánh ngô hai mắt cô ấy cứ sáng bừng lên, Hạ Hạ cảm thấy có chút đáng yêu, cũng cười nói: "Vậy Sách Lạp, cậu vào nhà đợi tớ rửa mặt rồi mình cùng đi."
"Được."
Đang rửa mặt, Hạ Hạ chợt nhận ra có một vấn đề. Cô lấy khăn lau mặt, sau đó có chút xấu hổ bước ra ngoài: "Ừm... cậu đợi tớ thêm một lát nữa được không, tớ đi vay chú Hàn ít tiền."
"Tiền?" Sách La đứng lên, nhanh nhẹn trả lời: "Ở đây chúng tớ không dùng tiền."
"Không dùng tiền thì dùng cái gì?"
Sách La nắm lấy tay Hạ Hạ bước ra ngoài: "Một lát nữa cậu sẽ biết."
Khi cô bước ra khỏi phòng, Hạ Hạ cẩn thận quan sát nơi này. Đây là một ngôi làng rất lớn, nhà ở đây đều là nhà gỗ, hầu hết đều rất đổ nát. Có gia đình có đến ba thế hệ sống trong một căn nhà tồi tàn, ít nhất là năm sáu người, có lúc đến mười một mười hai người.
Bình luận