🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 203: Mồi nhử

*McMillan TAC-50.

Đêm khuya, sau trận đấu súng, núi Birao trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Càng im lặng thì tiếng thở hổn hển càng dễ nhận thấy. Chu Dần Khôn quay đầu nhìn lại, thấy cô gái phía sau đang cầm một cái ấm nước chật vật cố theo kịp anh.

"Chu Hạ Hạ." Anh gọi.

Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn, người đàn ông hỏi: "Mệt quá không nói được nữa à?"

Không đợi cô trả lời, anh đi về phía trước, ngồi lên tảng đá, dáng vẻ khá nhàn nhã. Hạ Hạ cũng đi tới: "Dừng lại nghỉ ngơi như vậy có ổn không, có làm lãng phí thời gian không?"

Chu Dần Khôn buồn cười nhìn cô: "Nếu nghỉ ngơi là lãng phí thời gian thì đợi đến khi kiệt sức mà ngất đi thì sẽ không lãng phí thời gian sao?"

Hạ Hạ nghe thấy toàn lời mỉa mai, cô ngồi xuống trên tảng đá, mở nắp ấm nói: "Cũng đâu có khoa trương như vậy."

"Khoa trương chỗ nào." Anh nhìn cô: "Thế là ai vừa làm thêm có hai lần đã kiệt sức ngất xỉu?"

Hạ Hạ không ngờ anh đột nhiên lại nói những lời này, cô vừa uống một ngụm nước liền nghẹn ngào không kịp nuốt. Cô xấu hổ ho mấy tiếng, nhưng Chu Dần Khôn lại càng hứng thú hơn: "Tôi đang hỏi cháu đấy, người đó là ai vậy?"

Cô biết rõ là anh cố ý, Hạ Hạ không muốn tiếp tục chủ đề này nên cô chỉ lo uống nước, mặc kệ anh. Kết quả sau khi uống nước xong anh vẫn nhìn cô chằm chằm, Hạ Hạ nhìn thấy trên người anh đầy bụi bẩn và cỏ dại, cô dừng lại, lau cái miệng ấm vừa uống xong, sau đó đưa ấm nước cho anh.

Người đàn ông nhìn hành động không cần thiết của cô, nhận lấy nhấp một ngụm.

Anh chỉ nhấp một ngụm rồi đưa ấm nước trở về tay Hạ Hạ. Cô đóng nắp lại, nhìn qua. Hiện tại đã gần hơn nhiều với đỉnh núi rút lui mặc định mà Chu Dần Khôn nói, nhưng thực tế thì vẫn còn một chặng đường dài phía trước.

Bắp chân và mắt cá chân cô đều đau nhức, lòng bàn chân có chút đau nhức, Hạ Hạ lo lắng lãng phí thời gian, nhưng cô cũng hy vọng có thể nghỉ ngơi lâu hơn một chút. Cô hơi duỗi thẳng chân để thư giãn, lặng lẽ nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chỉ là không ngờ lại bắt gặp ánh mắt của anh, Hạ Hạ theo bản năng rời đi, đợi mấy giây, cuối cùng cô cũng lên tiếng: "Vừa rồi sao chú... lại nói những lời đó?"

"Lời nào cơ."

"Là, chú để cháu hợp tác với cảnh sát, kêu cháu cho họ số điện thoại của chú, để họ có thể theo dõi vị trí của chú." Cô gái quay đầu lại nói: "Đây không phải là phản bội chú sao?"

Chu Dần Khôn nhướng mày: "Sao vậy, cháu không muốn?"

Hạ Hạ mím môi, không biết phải trả lời như thế nào. Theo luật, công dân có nghĩa vụ phải hợp tác với cảnh sát. Nhưng trong tình huống này, nếu cô thực sự làm vậy, đối với cô việc này giống như phản bội người khác để sống sót hơn. Cô không thể điềm tĩnh như không mà làm vậy được.

Nhìn thấy cô do dự, người đàn ông ngẩng mặt lên, cẩn thận quan sát cô hai giây rồi đột nhiên bật cười: "Cháu thực sự cho rằng cháu có thể phản bội tôi sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...