Chương 68: Nhẫn tâm
A Diệu đi ra mở cửa.
Cánh cửa mở ra, là Thác Sa đứng ngoài.
"Chú Thác Sa, có việc?" Chu Dần Khôn nghịch nghịch chiếc bật lửa, phát ra từng tiếng lách cách.
Xung quanh Thác Sa không có ai khác, ông bước vào, hỏi thẳng vào vấn đề: "Là cậu làm?"
A Diệu cau mày.
Chu Dần Khôn không thèm để ý: "Ông đoán xem?"
Thác Sa im lặng hai giây, bây giờ nói những lời này cũng vô dụng, nói: "Mặc kệ phải hay không phải, A Huy cũng đã chết, bây giờ không có người cản trở cậu nữa, cậu cứ làm những việc trước đây cậu không được làm, cậu muốn làm gì thì làm. Tôi sẽ lo tang lễ cho A Huy, cũng không cần cậu nhọc lòng lo lắng cho vợ con cậu ấy."
Người đàn ông trên ghế sofa cười nhạo, đứng dậy bước tới gần Thác Sa.
"Chú Thác Sa, chị dâu và cháu gái của tôi sao tôi lại phải cần người ngoài chăm sóc?" Chu Dần Khôn đến gần, nhỏ giọng nói: "Chú nghĩ chú gửi cháu trai của mình sang Mỹ thì không có ai tìm được nó sao?"
Nghe vậy, ánh mắt Thác Sa cứng đờ, kinh ngạc lại có phần không tin, dường như Chu Dần Khôn đang lừa ông ấy.
"Chú, tốt nhất là chú đừng xen vào chuyện của người khác." Chiếc bật lửa mà Chu Dần Khôn đang chơi đùa được nhét vào túi áo của Thác Sa.
"Nếu không có một ngày lửa cũng sẽ lan đến nhà của chú, chú không có cách nào cứu được đâu."
Thác Sa cau mày nhìn anh một lát, sau đó lấy bật lửa ra ném lên bàn, không nói lời nào nữa rời đi.
"A Diệu." Chu Dần Khôn gọi.
"Anh Khôn."
"Đi đưa chị dâu và cháu gái về. Đám tang mày lo liệu."
"Vâng." A Diệu đáp lại rồi đi ra ngoài.
Chu Dần Khôn ngồi tựa lưng vào ghế sofa: "Nói tiếp đi."
"Được." Luật sư tiếp tục đoạn vừa rồi: "Thay vì để người thừa kế được chỉ định biến mất, còn có một cách khác tốt hơn, đó là để người thừa kế được chỉ định tự nguyện ký hợp đồng cho tặng và chuyển nhượng trước khi đến tuổi trưởng thành. Tuy nhiên, người thừa kế là trẻ vị thành niên nên quá trình thừa kế sẽ phức tạp hơn so với người thừa kế đã trưởng thành, nhưng so với các cách làm khác, chẳng hạn như người thừa kế qua đời, việc người thừa kế thực hiện các quyền của mình sau khi trưởng thành, v.v., thì dễ dàng hơn nhiều."
"Cứ làm theo lời ông đi."
Chu Dần Khôn nhìn luật sư nói: "Càng sớm càng tốt."
"Được, anh Chu."
*
Hạ Hạ và Tát Mã được người của Chu Dần Khôn đưa về, những người canh gác bên ngoài biệt thự cũng là người của anh. Gọi cho mỹ miều thì là bảo vệ sự an toàn của hai mẹ con, nhưng thực chất lại là giam lỏng.
Nhưng Hạ Hạ lúc này căn bản cũng chẳng còn tâm tư quan tâm đến chuyện này.
Hai tay cô vẫn còn quấn băng, cô cẩn thận múc cháo mới nấu vào bát rồi đi lên lầu. Mỗi một bước đi, vết thương ở chân lại đau nhức.
Bình luận