Chương 64: Phức tạp
Hai giờ ba mươi sáng.
Trong căn phòng ấm cúng, cô gái trên giường trằn trọc mãi, cô chẳng tài nào ngủ được. Sau khi trở về từ Mae Sai, hầu như đêm nào cô cũng bị mất ngủ.
Không biết lý do vì sao, trong lòng thỉnh thoảng luôn cảm thấy bất an. Hạ Hạ đắp chăn lên, suy nghĩ của cô vô thức quay về vấn đề trước khi đi ngủ cô chưa nghĩ ra. Dù không muốn nghĩ tới, nhưng cô vẫn sẽ nhớ lại những lời Chu Dần Khôn đã nói khi anh đến phòng cô đêm đó.
Anh dọa cô không được nói với ai rằng cô đã nhìn thấy anh đêm đó, anh không phải sợ cô sẽ báo cảnh sát, mà vì anh sợ cô sẽ nói cho người khác?
Nhưng ai sẽ có quyền lực hơn cả cảnh sát, đến ngay cả Chu Dần Khôn cũng phải sợ hắn ta.
Anh rõ ràng ngăn cản cô nói cho... ba?
Hạ Hạ xốc chăn ngồi dậy, giống như đã hiểu ra vấn đề.
Đêm đó cô quá sợ hãi, chỉ nghĩ bằng cách nào đó mà cô đã trở thành nhân chứng và nắm giữ lời khai hữu ích đe dọa đến Chu Dần Khôn.
Nhưng anh lại không hề sợ cảnh sát, rõ ràng là cố ý nói rằng anh đã giết Mai Kim, như thể... giống như đang dẫn dẵt suy nghĩ của cô theo một hướng khác? Liên tưởng đến hình ảnh Chu Dần Khôn đêm đó ra tay với Mai Kim, suy nghĩ đầu tiên của cô là báo cảnh sát thay vì nói với ba.
Ban đầu, cô đi tìm ba là vì nghi ngờ Chu Dần Khôn có liên quan đến cái chết của ông nội.
Chính sự xuất hiện đột ngột của anh và những lời anh nói đó đã làm gián đoạn dòng suy nghĩ của cô, khiến cô hoàn toàn quên mất mình phải làm gì.
Điều kỳ lạ ở đây là tại sao anh lại không muốn ba cô biết?
Nghĩ tới đây đầu óc cô lại rối bời. Hạ Hạ ngồi trên giường, hơi nhíu mày. Mặc dù cô không thể đoán được điều gì, nhưng trực giác mách bảo cô rằng khi ba cô phát hiện ra, chắc chắn ông có thể hiểu được ý định của Chu Dần Khôn.
Nghĩ đến đây, cô nhìn chiếc điện thoại di động đặt cạnh giường. Bây giờ đã muộn rồi, mẹ đã dặn cô đừng làm phiền ba trừ khi cô có việc khẩn cấp.
Nhưng tay Hạ Hạ vẫn vô thức cầm lấy điện thoại. Ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên khuôn mặt cô gái, sáng lên một lúc rồi tắt đi.
Cô do dự nhưng cuối cùng vẫn chọn gọi đi.
Điện thoại reo hồi lâu nhưng không có người bắt máy, đến lúc nó sắp tự động cúp máy, cuộc gọi cuối cùng cũng được trả lời.
"Hạ Hạ?"
"Ba, con—"
Hạ Hạ còn chưa nói hết câu đã nghe thấy Chu Diệu Huy ngắt lời người khác, quay sang nói với điện thoại: "Ba vừa hạ cánh xuống Bangkok, vẫn còn chuyện chưa xử lý xong, cho nên tạm thời thời gian này ba sẽ ở công ty không về nhà, con thay ba nói với mẹ nhé."
Lời còn chưa nói xong, giọng nói trầm thấp của A Phổ từ bên kia truyền đến.
Bên này, Hạ Hạ nghe thấy Chu Diệu Huy ậm ừ, giải thích ngắn gọn mấy câu, cuối cùng nói với cô: "Được rồi, Hạ Hạ, con đi ngủ sớm đi. Nếu có việc gì thì đợi mấy ngày nữa ba về rồi hẵng nói nhé."
Bình luận