Chương 172: Hẹn gặp
Chín giờ sáng thứ bảy, khi Chu Dần Khôn đi xuống lầu anh đã nhìn thấy Hạ Hạ đợi ở phòng khách.
Là một ngày cuối tuần quan trọng, vì vẫn phải đến trường nên cô mặc đồng phục học sinh. Anh còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Hạ Hạ bên kia đã quay người lại, cô nhìn thấy người đàn ông lại mặc vest thì giật mình.
Chu Dần Khôn thấy cô vẫn còn héo héo thì cau mày, đi ngủ xong vẫn mệt như vậy? Một ngày một đêm mà vẫn chưa hết mệt.
"Đi thôi." Anh gọi cô.
Cô gái gật đầu rồi đi theo.
Bởi vì hôm nay là thứ bảy nên đường đến trường rất thuận lợi, Chu Dần Khôn nhìn người ngồi ở ghế phụ im lặng thì gọi: "Chu Hạ Hạ."
Cô nhìn sang.
Người đàn ông nhỏ giọng hỏi: "Trường cháu có mấy cái thư viện?"
Hạ Hạ có chút kinh ngạc, nhưng cô cũng chẳng có tâm trạng hỏi thêm, thành thật nói: "Một."
Đúng là không có gì lạ.
Người đàn ông lái xe đi qua ngã tư cuối cùng, một cái thư viện sao có thể đủ cho một ngôi trường lớn như vậy.
Có giấy mời hẹn gặp* nên xe có thể chạy thẳng vào trường. Khi đi ngang qua thư viện duy nhất của trường, người đàn ông nhìn lại, quá nhỏ.
*Câu gốc là phỏng vấn: kiểu gặp riêng.
"Chính là nó." Hạ Hạ ngồi ở ghế phụ nói, Chu Dần Khôn nhìn sang, phía trước là toà nhà Học vụ.
Chiếc Rolls-Royce màu đen vốn là chiếc xe khiêm tốn nhất trong gara nay lại trở thành hiện diện bắt mắt nhất. Hạ Hạ xuống xe đi về phía trước, người đàn ông đôi chân dài cầm chìa khóa xe nhìn về phía học viện, có chút cũ kỹ.
Vừa bước vào thang máy, Chu Dần Khôn càng thêm bất mãn, nơi này chật hẹp đến mức nếu thêm nhiều học sinh hơn ước chừng vài người có khi sẽ bị đè chết.
"Cháu thường đi thang máy này à?"
Anh đột nhiên hỏi, cô gái đang suy nghĩ gì đó giật mình ngẩng đầu nhìn anh: "Không. Đây là tòa nhà học thuật, cháu chỉ đến đây khi cần gặp giáo viên. Các lớp đều ở trong giảng đường."
Vừa nói xong, đã tới tầng năm.
Vừa đi ra, đối diện là phòng tư vấn công tác sinh viên, Hạ Hạ đứng ở cửa hít một hơi thật sâu. Người đàn ông rất quen thuộc với hành động này, cô sẽ làm như vậy mỗi khi cô lo lắng.
Hồi hộp khi gặp giáo viên. Ánh mắt anh hơi tối lại, chẳng lẽ là bị giáo viên phạt? Cơ thể nhỏ bé của cô không thể chịu được hình phạt về thể xác.
Hạ Hạ không hề biết người phía sau đang nghĩ gì, cô điều chỉnh lại bản thân, vừa đặt tay lên nắm cửa, cửa từ bên đã trong mở ra, đứng bên trong là một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng, quần đen, váy ôm sát hông, cô ấy bước đi trên đôi giày cao gót năm centimet, còn đeo một cặp kính gọng mỏng.
Nhìn thấy Hạ Hạ, đầu tiên là mỉm cười: "Cuối tuần vui vẻ nhé Hạ."
"Cuối tuần vui vẻ cô Bỉ An."
Bình luận