Chương 156: Thu lưới
*Thiên nga trắng Tu-160.
Sáng thứ hai đến trường, Hạ Hạ phát hiện hình như có thêm một chiếc ô tô đi theo mình. Buổi chiều đi học về, cô nhìn lại trước khi bước vào cửa biệt thự, chiếc xe từ từ dừng lại bên ngoài biệt thự chứ không đi vào.
Trước đây cô chưa từng nhìn thấy chiếc xe đó, nhưng người ngồi trong xe thì lại nhìn quen quen, như kiểu đã gặp được ở đâu đó rồi. Ăn tối xong, cô đang ngồi trong phòng khách làm bài tập, đang viết thì chợt nhớ ra.
Cô bước tới tấm kính sát sàn nhà nhìn ra ngoài, người đàn ông ngồi trên ghế lái mặc quần áo màu đen, không lộ ra biểu cảm gì.
Là ba của đứa bé đó.
Hạ Hạ còn nhớ ở Maesai cô từng bế một đứa trẻ ra khỏi xe của Chu Dần Khôn, để lấy lại đứa con của mình, người kia thậm chí còn quỳ xuống trước mặt Chu Dần Khôn, người đàn ông đó còn thoả hiệp, đồng ý với tất cả điều kiện mà Chu Dần Khôn đưa ra.
Bây giờ hắn lại theo cô đến trường, cô về thì vẫn ở bên ngoài, trông còn có vẻ như hắn sẽ ở trong xe cả đêm. Hạ Hạ suy nghĩ một lúc rồi quay người đi lấy vài thứ.
Xe của Tra Sai đỗ cách biệt thự không xa, vẫn nằm trong tầm bắn nhưng đủ để không quấy rầy Chu Hạ Hạ. Nhiệm vụ như vậy cũng coi như là dễ dàng. Trước khi màn đêm buông xuống, hầu như sẽ không có tình huống đặc biệt nào xảy ra, cho nên có thể thả lỏng một chút, nhưng khoảng thời gian từ lúc màn đêm buông xuống cho tới khi bình minh ló dạng thì hắn phải thật tràn đầy năng lượng.
Hắn điều chỉnh lưng ghế ngả ra sau, đúng lúc này cửa biệt thự mở ra, một cô gái nhỏ bước ra.
Tra Sai nhận ra Hạ Hạ, cũng biết cô là con gái của Chu Diệu Huy, là cháu gái của Tái Bồng. Nhưng hắn không biết từ khi nào mà cô lại có phân lượng lớn như vậy, ngoài những người bố trí sẵn từ trước xung quanh biệt thự, Chu Dần Khôn còn điều động cả người của lực lượng vũ trang đến để bảo vệ sự an toàn cho cô.
Trong mắt hắn, Chu Dần Khôn không phải là một người sẽ biết coi trọng mối quan hệ máu mủ, một người mà sẵn sàng tranh giành việc kinh doanh với anh cả, xé rách mặt nhau trong chính đám tang của cha mình, sẽ không thể vì người thân của cô đã chết hết mà đột nhiên chạy tới thương đứa nhỏ này.
Có điều, đây cũng không phải là phận sự của hắn.
Tra Sai nhìn thấy Hạ Hạ đang đi về hướng bên này, hắn ấn cửa kính xe xuống.
Một chiếc hộp từ cửa xe đưa vào, hộp đựng thức ăn, nước uống và thuốc chống muỗi.
Hắn chưa kịp nói gì thì cô gái bên ngoài đã lên tiếng trước: "Cậu bé kia ổn rồi chứ ạ?"
Đang hỏi con trai hắn. Nhắc đến đứa bé nghịch ngợm kia, khuôn mặt vốn vô cảm của Tra Sai dịu đi một chút, hắn vẫn nhớ rõ bộ dáng thận trọng của Hạ Hạ khi cô bế con trai hắn trên tay ở Mae Sai.
"Thằng bé không sao." Tra Sai nói thêm: "Cảm ơn."
Nghe được lời này Hạ Hạ mỉm cười, im lặng một lúc cô lại hỏi: "Chú ấy kêu anh đến giám sát tôi à?"
Bình luận