Chương 153: Phục vụ (H nhẹ)
Tự hỏi có phải vì cô nhắm mắt lại, chỉ lắng nghe âm thanh mà có Hạ Hạ cảm thấy giọng nói của anh có chút khác thường.
Có vẻ như...trầm hơn một chút, cũng khàn hơn một chút.
Hạ Hạ không nhìn anh, nhưng Chu Dần Khôn đã nắm tay cô, đưa bàn tay nhỏ chạm vào cơ thể anh. Vừa nhìn mặt cô vừa đưa tay cô kéo đồ nhỏ xuống.
Nửa thân dưới vẫn còn mặc chỉnh tề, nhưng nửa trên của bộ đồ ngủ đã bị kéo ra, một nửa trượt xuống khuỷu tay, để lộ bờ vai và cánh tay trắng nõn. Chiếc áo lót bên trong cũng vậy, một dây đeo vai rơi xuống, lỏng lẻo che đi cặp ngực căng tròn trắng nõn mềm mại. Cơ thể cô sạch sẽ và trắng trẻo, khuôn mặt vốn đã nhỏ, bị mái tóc dài xõa xuống che đi càng khiến khuôn mặt cô trông nhỏ hơn.
Bàn tay người đàn ông đưa vào trong áo, từ phía sau vuốt ve khung xương bướm mỏng manh, xoa đầu cô rồi ôm cô vào lòng, anh không nhịn được mà hôn cô, từ mặt đến chóp mũi, từ mũi đến môi, giống như không cảm nhận đủ hương vị ngọt ngào mềm mại.
Đồng thời, tay còn lại không rảnh rỗi nắm lấy tay cô, đưa tay cô nắm lấy dương vật cương cứng.
"Giữ lấy nó, di chuyển đi." Anh liếm môi dưới của cô, hơi thở nóng hổi: "Làm như những gì cháu muốn."
Hạ Hạ cảm nhận được cảm giác trên tay, cô không thể tin được một vật lớn như vậy lại đi vào cơ thể mình. Thứ này một tay của cô còn không thể cầm hết, cô cảm nhận được gân xanh nổi lên, nó đang càng ngày càng lớn, cô bối rối, cổ tay cứng ngắc không cử động nổi.
Vừa nắm vào sức tay đã buông lỏng, người đàn ông lập tức không vui. Nhưng cũng không có gì phải ngạc nhiên, chẳng hạn nếu Chu Hạ Hạ biết làm thì chuyện này chẳng khác gì dao từ trên trời rơi xuống.
Anh lại nắm tay cô dạy cô làm, môi anh vẫn dán trên môi cô: "Dùng lực một chút, như thế này, nhanh hơn chút nữa. Đợi xuất tinh là xong, làm không tốt thì đêm này không được ngủ đâu, có nghe thấy không?"
Hạ Hạ nghe rõ.
Có nghĩa là tối nay cô chỉ cần dùng tay thay vì...
Giây tiếp theo, Chu Dần Khôn đã buông tay ra để cô tự làm.
So với nỗi đau mà cô phải chịu lần trước, lần này coi như nằm trong mức cô có thể chịu đựng được. Hạ Hạ chỉ muốn kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt, cuối cùng đành bình tĩnh đáp lại, cố gắng nghĩ vật trong tay mình như một thứ khác, rồi di chuyển lên xuống theo lời anh dạy.
Chu Dần Khôn với lấy ly rượu uống một ngụm. Tay và đùi anh căng cứng, ham muốn mãnh liệt dâng trào trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn đành nghiến răng chịu đựng, tựa lưng vào ghế sofa tận hưởng dịch vụ dở tệ này.
Lực tay của cô lúc mạnh lúc yếu, tốc độ lúc nhanh lúc chậm, lúc đang thoải mái thì cô lại nghỉ xả hơi, lúc anh khó chịu thì lại không biết dừng lại. Nhưng kiểu tra tấn khiến anh cảm thấy khó chịu này thực chất lại mang lại khoái cảm tâm lý rất lớn, thậm chí còn tuyệt vời hơn cả cảm giác trực tiếp đưa vào rồi bắn ra.
Người đàn ông thoải mái trải nghiệm cảm giác mới lạ, nhưng tay Hạ Hạ lại vô cùng đau nhức. Cô không khỏi mở mắt ra, tự hỏi khi nào thì chuyện này sẽ kết thúc. Vừa mở mắt ra, cô nhìn thấy anh ngửa đầu nhắm mắt lại, hai cánh tay tùy ý đặt lên lưng ghế sofa, cơ bắp săn chắc, đường nét uyển chuyển, đèn ngủ bên trái lờ mờ phản chiếu hình ảnh khuôn mặt anh.
Bình luận