🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 134: Thích

Tám giờ tối.

Gió biển dịu dàng thổi tung tấm rèm trắng khiến hòn đảo tư nhân Munnork* này trở nên đặc biệt yên tĩnh thanh bình. Trong căn biệt thự rộng lớn nhìn ra biển, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, người đàn ông để trần nửa thân trên bước ra ngoài, vừa đi vừa lau tóc.

*Munnork: Koh Mun Nork và Khu nghỉ dưỡng Đảo tư nhân Koh Munnork.

Chu Dần Khôn thản nhiên thay quần áo thường ngày, vừa cầm hộp thuốc lá lên thì có tiếng gõ cửa.

Anh quay người lại, A Diệu mở cửa bước vào: "Anh Khôn, bác sĩ nói Chu Hạ Hạ đã tỉnh rồi."

"Biết rồi." Điếu thuốc vừa lấy ra lại nhét vào hộp thuốc.

Lúc Hạ Hạ tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, bên cạnh là một bác sĩ cô không quen. Nghe thấy tiếng Thái lâu rồi chưa nghe lại, cô ngồi dậy ngơ ngác nhìn bác sĩ đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Cô trở lại Thái Lan rồi.

Cô gái vén chăn lên, trên người mặc bộ quần áo sạch sẽ mềm mại, không có một chút vết máu. Giống như vừa thức dậy từ trong giấc mơ.

Chỉ có điều cơn đau từ lòng bàn tay cho cô biết đây không phải là mơ.

Cả hai tay đều được quấn băng gạc, những hình ảnh máu me từ trong đầu cô lần lượt hiện lên. Cô liều mạng chộp lấy mảnh thủy tinh, bất lực nhìn dòng máu lớn chảy ra khỏi cơ thể anh A Vĩ rồi chảy khắp mặt đất. Cây kim nhỏ đâm vào cơ thể anh, cô hoảng sợ cầm súng lên.

Cuối cùng, viên đạn găm vào cơ thể Anh A Vĩ, anh nằm trên vũng máu, há miệng như muốn nói  gì đó với cô. Nhưng thứ lọt vào tai cô chỉ còn lại giọng nói đùa cợt khác—

"Phảilàm sao đây, hiện tại người giết nó lại chính là cháu."

Trái tim và cơ thể tê cứng lập tức run lên, toàn thân lạnh toát, cô bước xuống giường, chân trần chạy ra ngoài.

Anh A Vĩ nói đúng, anh không có nhân tính, việc anh làm còn tệ hơn một kẻ sát nhân gấp trăm lần. Lúc này, lòng biết ơn vì được anh từng cứu đã tan thành mây khói, cô chỉ biết Chu Dần Khôn đã nắm tay cô, ép cô bắn cảnh sát, giết chết anh A Vĩ, một người đã giúp đỡ cô bảo vệ cô khi cô còn nhỏ.

Hạ Hạ vừa mở cửa liền đụng phải thân hình cứng rắn của người đàn ông.

"Đi đâu."

Giọng nói vừa quen thuộc lại vừa đáng sợ kia vang lên, trái tim Hạ Hạ lập tức nhảy lên cổ họng, cô ngẩng đầu bắt gặp một đôi mắt đen láy. Cao thượng tùy tiện, không có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào.

"Không phải muốn đến đây nghỉ dưỡng sao, sao bây giờ lại chạy?" Chu Dần Khôn nhìn đôi chân trần của cô, mắt cá chân mảnh khảnh, mu bàn chân trắng nõn, ngón chân hồng hồng.

Anh vừa giơ tay lên vừa hỏi: "Hết sốt rồi à?"

Nhưng tiếp theo bàn tay dừng lại giữa không trung. Hạ Hạ quay đầu né tránh: "Không cần chú lo."

"Không cần tôi lo, vậy cần ai lo?" Anh cười khẩy nói: "Anh hàng xóm của cháu à?"

Giọng điệu vô cùng khinh thường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...